Saturday, April 27, 2013

19 cách 'đơn giản hóa' cuộc sống


1. Sống thật với cảm xúc. Nếu cứ phải đeo một lớp "mặt nạ", bạn sẽ luôn cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi bạn có thể bày tỏ những cảm xúc rất đỗi giản dị như: vui thì cười, buồn thì khóc.
2. Là chính mình dù bạn thành công hay thất bại.
3. Chân thành với những người xung quanh.
4. Tận hưởng những hạnh phúc bình dị. Cứ mải mê với công việc mà không có thời gian nghỉ ngơi sẽ khiến bạn "nổ tung" đầu óc. Hãy dành thời gian để nhâm nhi một ly café trong một buổi sáng êm đềm, đi dạo, hàn huyên cùng bạn bè... Điều này sẽ giúp tinh thần bạn thư thái hơn.
5. Không cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, vì thực tế là bạn không thể làm được điều đó.
6. Sức khỏe chính là cuộc sống của bạn. Hãy chăm sóc và bảo vệ nó.
7. Đừng dành thời gian cho sự đố kỵ vì nó không mang lại niềm vui cho bạn. Càng so sánh bạn sẽ chỉ càng nhận sự thua thiệt về bản thân.
8. Quẳng vào sọt rác những thứ làm cho bạn thấy đau lòng.
9. Giải tỏa phiền muộn bằng những niềm vui do bạn tự tạo ra: vui chơi cùng bạn bè, lắc lư theo điệu nhạc, hát hò ầm ĩ...
10. Học cách quản lý thời gian. Mỗi người chỉ có 24 tiếng mỗi ngày nhưng có người biết tận dụng để làm được rất nhiều việc mà vẫn vui vẻ, trong khi một số khác thì luôn có cảm giác "quá tải".
11. Nói lời yêu thương với những người mà bạn yêu quý.
12. Thỉnh thoảng nên "đổi gió" bằng những chuyến du lịch.
13. Học cách "bày vẽ" một vài món ăn để tự thưởng cho bản thân khi cần thiết.
14. Từ bỏ một thứ gì đó, nếu nó khiến bạn phát chán.
15. Mở rộng các mối quan hệ, kết bạn với nhiều người để thấy thế giới thật thú vị. John Lennon từng nói: "Hãy đếm tuổi của bạn bằng số bạn bè chứ không phải số năm. Hãy đếm cuộc đời bạn bằng nụ cười chứ không phải bằng nước mắt".
16. Đừng tốn thời gian để than phiền về những thứ bạn không bao giờ có.
17. Thỉnh thoảng hãy tổng kết lại những thứ bạn đã làm được. Nó sẽ khiến bạn ngạc nhiên về khả năng của bản thân.
18. Gặp "chướng ngại vật" thì đi chậm lại chứ đừng quay đầu. Hãy luôn nhắc mình: "Tôi là một người đi chậm, nhưng không bao giờ đi lùi" (A.Braham Lincoln).
19. Đặt thứ tự ưu tiên cho những việc cần làm và cố gắng thực hiện theo trình tự đó.

Source: ngoisao.net

Thursday, April 11, 2013

Yêu quá đời này


Tác giả: Cỏ Dại

Sau vài cơn đau, khi ngoái nhìn quá khứ, bỗng ta nhận ra ngoài thể xác và tâm hồn héo úa, ta vẫn còn có nhiều lắm những niềm vui.

Ít nhất ta còn mẹ dù nỗi đau tinh thần có nhiều lần chất ngất. Nhưng chẳng phải ta vẫn hơn đứa bé mồ côi ở ngoài kia, thiếu tiếng mẹ cha gọi í ới sau hè khi trời bất chợt đổ cơn mưa?
Ngày bạn đang thênh thang trên khung trời đại học. Lúc đó ta phải xếp lại quyển vở sút bìa, viết còn dang dở để chạy theo "cơm áo gạo tiền", thầm mong đỡ đần cho mẹ bớt đi gánh nặng mấy miệng ăn. Ta không có mảnh bằng chuyên môn hay kiến thức nhà trường dạy bảo. Nhưng ta biết cái cần phải sống của một con người là không được làm đau kẻ khác.
"Cho đi" tức là còn mãi và không có sự cố gắng nào mà không mang về chút thành công. Ta không có anh chị em ruột thịt để sẻ chia nỗi niềm được - mất nhưng ta có hơn một người bạn biết hỏi ta dạo này có khỏe không? Chứ không phải như thông thường người đời hay hỏi nhau: Bây giờ ta đi chiếc xe gì? Thu nhập khá không? Đã mua nhà chưa?...
Người ta gọi là "bạn" sẽ sẵn sàng gác lại tất cả, chạy đến bên ta nếu một lúc nào đó ta bảo ta cần họ. Vì bạn hiểu được, chỉ có yêu thương chân thành mới có thể sống mãi theo thời gian. Ơn trời, ta vẫn thấy mình may mắn khi ta còn có vài người bạn.


Mỗi buổi sáng thức dậy của ta bây giờ là những buổi sáng tươi đẹp, ta được an nhiên ngồi ngắm cỏ cây hoa lá, được nhâm nhi tách cafe và nghe vài bài hát mình yêu thích, thong thả nếp ngày và không phải tất tả chạy đua với vòng quay nhằng nhịt ở ngoài kia. Vì ta bằng lòng với những gì ta đang có, dù ít... nhưng vẫn hơn nhiều mảnh đời ở nơi nào đang rất bi cực, thê lương...
Khi đêm xuống, ta có một chỗ nằm tử tế, không phải ngó nghiêng nhà dột hay cột xiêu vì lúc ta yên giấc thì ngoài kia còn biết bao nhiêu người chắn không nổi cơn giông, "tai bay họa gửi". Hay như những con nguời lang thang, cơ nhỡ, co ro trước hiên nhà nương nhờ giấc ngủ đêm. Họ đành buông xuôi trước trò chơi của số phận, luẩn quẩn với dòng đời xuôi ngược...
Ta thấy mình đang có nhiều thứ quá đi chứ, mang ra sớt chia thêm nữa đi để thấy cuộc đời này còn lắm những nghĩa tình, những nhân ái, còn nhiều lắm những "chiếc lá rách" đang tha thiết đợi chờ. Vì cùng là người nhưng đâu phải ai cũng giống nhau!

Hạnh phúc đâu phải là thứ gì to tát. Hạnh phúc có khi là lúc ta đang bới tìm những thứ mình đánh mất và kịp nhận ra ta có mất gì đâu. Vì chẳng phải ta còn đó với niềm tin. Hạnh phúc có khi nhỏ bé như viên kẹo ta chìa ra đúng lúc chỉ để dỗ dành đứa trẻ thôi khóc nhè.
Ta đừng mãi vẩn vơ về những ngày đã qua và đừng lo lắng cho những ngày sắp tới. Hãy cứ tận hưởng và cảm nhận từng giây, từng phút ta đang sống trong hiện tại này. Thấy gì không? Nắng kia vẫn xanh, sao trên trời vẫn sáng, hoa kia vẫn đẹp và người ơi… hãy cứ sống an vui, thanh thản, hòa mình vào tiếng reo ca, vui cùng cơn gió, bình yên như chú chim non trên cành cây kia.
Ta sẽ thấy ánh ngời hạnh phúc lẫn niềm vui. Ai đó đã viết sẵn rồi: "Cuộc đời vẫn đẹp sao! Tình yêu vẫn đẹp sao". Ừ, thì quá đẹp chứ sao!
Ta là ai mà yêu quá đời này...

Tuesday, April 9, 2013

Silver lining

Every cloud has a silver lining. Big girl doesn't cry.


Because of you


I will not makeThe same mistakes that you didI will not let myself'Cause my heart so much misery
I will not breakThe way you did, you fell so hardI've learned the hard wayTo never let it get that far
Because of youI never stray too far from the sidewalkBecause of youI learned to play on the safe sideSo I don't get hurt
Because of youI find it hard to trustNot only me, but everyone around meBecause of you, I am afraid
I lose my wayAnd it's not too long before you point it outI cannot cryBecause I know that's weakness in your eyes
I'm forced to fakeA smile, a laugh, every day of my lifeMy heart can't possibly breakWhen it wasn't even whole to start with
Because of youI never stray too far from the sidewalkBecause of youI learned to play on the safe sideSo I don't get hurt
Because of youI find it hard to trustNot only me, but everyone around meBecause of you, I am afraid
I watched you die, I heard you cryEvery night in your sleepI was so young, you should have knownBetter than to lean on me
You never thought of anyone elseYou just saw your pain
Because of youI never stray too far from the sidewalkBecause of youI learned to play on the safe sideSo I don't get hurt
Because of youI tried my hardest just to forget everythingBecause of youI don't know how to let anyone else in
Because of youI'm ashamed of my life because it's emptyBecause of you, I am afraid
Because of youBecause of you

Monday, April 8, 2013

Bath-tub

I would love love to relax in this bath-tub after work. My heaven!


Source: Tumblr

Wednesday, April 3, 2013

Trò chuyện cùng em mới đỗ đại học


 Chúng ta cùng thi đỗ đại học.Chúng ta cùng học một lớp.Chúng ta cùng làm một nghề. Buổi sáng chúng ta cùng ăn phở(nếu có tiền!). Buổi trưa chúng ta cùng ngồi một quán cà phê gà gật.Vậy, tại sao có những người sau này ra đời rất hạnh phúc thành đạt, có người giàu sớm, có người cả đời chỉ ăn đong và than vãn đã bị đặt nhầm chỗ?


Phép chia của tám giờ vàng ngọc
Tôi đã đi làm mười bảy năm, chuyển qua năm sáu công sở và nhảy việc gấp đôi chừng đó nghề.Rốt cuộc ba năm nay, tôi là một bà nội trợ ở Hà Nội, là một freelance thực sự còn nghiệp dư hơn cả nghiệp dư. Và mỗi ngày cố gắng lắm cũng chỉ làm việc được không quá hai tiếng đồng hồ.
Thế mà có người nói với tôi, hai tiếng đồng hồ mỗi ngày ấy, em không chỉ kiếm ra tiền nuôi được cả gia đình đùm đề, còn xây dựng được thương hiệu cá nhân, thực hiện cả chục cuốn sách một năm, và tạo những điều thú vị nhỏ cho bản thân cũng như những người không quen. Điều ấy một người làm việc tám tiếng một ngày trong giờ hành chính hầu như không phải ai cũng làm được.Thậm chí, họ làm việc tám tiếng chỉ đủ kiếm tiền sống.Còn cả đời họ lẫn vào đám đông.Cũng không mang cái gì có ý nghĩa cho ai cả.
Tôi suy nghĩ mãi về cuộc trò chuyện đó. Hẳn nhiên, người đối diện có vẻ tán thưởng quá đà! Tôi tin bản thân tôi không hề giỏi hơn ai, có vô số người khác xuất sắc trong đời sống.Nhưng phép tính hiệu suất cho mỗi giờ làm việc trong lời khen đó có một điều cốt lõi, chính là nỗi băn khoăn suốt từ khi tôi bắt đầu nhận tháng lương đầu tiên ở báo Hoa Học Trò, ngày vừa tròn 20 tuổi: Điều gì làm nên thành công của một con người?
Chúng ta cùng thi đỗ đại học.Chúng ta cùng học một lớp.Chúng ta cùng làm một nghề. Buổi sáng chúng ta cùng ăn phở (nếu có tiền!).Buổi trưa chúng ta cùng ngồi một quán cà phê gà gật. Vậy, tại sao có những người rất hạnh phúc thành đạt, có người giàu sớm, có người cả đời chỉ ăn đong và than vãn đã bị đặt nhầm chỗ?
Tại sao có người yêu nghề và người chỉ nhăm nhe nhảy việc?
Mỗi khi có ai rủ đi đâu, làm việc gì, nhờ vả nọ kia, rủ đi học ngoại ngữ, hỏi vì sao đã lâu không thấy mặt? Câu trả lời đầu môi của chúng ta luôn là: Tớ bận lắm, dạo này tớ rất bận!
Nhưng, bận rộn không phải lý do cho mọi vấn đề. Bạn có biết, Newton, Anhxtanh hay thậm chí những họa sĩ vừa mở triển lãm, những bà mẹ hạnh phúc bên con, những người thành công hay thất bại trên đường đời, họ cũng chỉ có 24 giờ trong một ngày để sống?

Bạn làm gì vào lúc… ngoài giờ làm?
Ngoài tám giờ vàng ngọc, ai cũng được nghỉ. Bạn có biết, cuộc đời bạn thành đạt hay thất bại lại được quyết định bởi chính khoảng thời gian nghỉ ngơi, từ 8-10 giờ tối mỗi ngày không?
Hiển nhiên, làm việc và học tập vào sáng và chiều đã mang lại cho bạn bằng cấp, công việc, thu nhập, một cái tên chức danh rất kêu trên danh thiếp, thậm chí một CV cực đẹp. Còn sau giờ làm, chúng ta thường sẽ dành thời gian để… ăn!
Ăn với bố mẹ. Ăn tối với bạn bè và lê la quán xá thêm tiếng đồng hồ nữa. Ăn với người yêu, về nhà với con, đi làm rồi thì đi ăn với sếp. Có người bạn tôi thổ lộ, ban ngày anh ta có thể vắng mặt ở cơ quan, sếp họp mà không gọi anh ta cũng không cảm thấy làm sao cả. Thế nhưng nếu đi ăn buổi tối, tiếp khách tối mà sếp không gọi, anh ta cảm thấy mình mất giá trị vô cùng!
Nếu trót lên làm sếp nhỏ, những bữa giao tiếp, những cuộc gặp gỡ buổi tối càng nhiều hơn, quán bia cũng mở cửa ngày càng khuya. Có những khi tôi nghĩ, các anh đàn ông đi uống bia và tiếp khách thực chất là kéo dài ngày làm việc ra thêm một ca nữa, chứ đâu phải nghỉ ngơi vui thú hay có lợi gì cho chính bản thân họ?
Thường sau ăn, chúng ta sẽ làm những việc vụn vặt! Khoảng 8-10 giờ tối sẽ được bạn lần lượt dành cho việc: Học tiếng Anh trong một vài năm, học thêm bằng cấp phụ trong vài năm, tán gái trong một vài năm, giao tiếp thù tạc trong 2-3 năm, chẳng hạn. Rồi sau đó, có thể sẽ có thú vui, hay một kênh thể thao ngốn hết những tối của chúng ta.
Tôi từng thấy, có người bị mắc chứng nghiện ti-vi.Cứ đi làm về là bật ti-vi rồi để đó, phải có tiếng ti-vi thì mới yên tâm.Mặc dù mắt không hề ngó đến ti-vi, và đến trước khi đi ngủ, hỏi hôm nay ti-vi phát cái gì, họ đã hoàn toàn quên mất.Não của họ hoàn toàn ngủ yên trong khoảng thời gian này.
Vào lúc bạn dành khoảng thời gian cá nhân 8-10 giờ tối cho những việc vụn vặt, đọc sách, yêu đương, làm những thú vui nửa vời, cuộc đời bạn sẽ là tập hợp của một chuỗi những thứ vụn vặt ấy. Bao giờ thì bạn phát hiện thấy say mê và sở trường, niềm đam mê mãnh liệt của bạn từ trong những chuỗi hoạt động vụn vặt ấy?
Hay bạn nghĩ, chỉ cần biết mỗi thứ một tí là đã đủ cho đời mình?

Tám giờ tối, bạn làm gì, sẽ quyết định bạn là ai trong đời này?
Tôi tin điều ấy!
Ít nhất, tôi tin rằng những người luôn trong tình trạng thất bại về quản lý thời gian chính là những kẻ thất bại sâu sắc nhất trong cuộc đời này.
Nếu bạn hy sinh những điều vụn vặt, và dành thời gian hai tiếng mỗi tối cho một niềm say mê, bất kỳ điều gì khiến bạn hứng thú, và trung thành với nó, chỉ sau năm mười năm, bạn sẽ biết bạn là ai trong đời sống. Đơn giản chỉ bởi, trong hai tiếng ấy bạn phát huy được năng lực lớn nhất trong lĩnh vực và công việc bạn say mê nhất.
Hãy đọc sách, sách văn học hay sách kỹ năng, thậm chí là sách lịch sử, những giờ buổi tối ấy mang lại cho bạn những của cải vô giá trong tâm hồn, trở thành bản lĩnh văn hóa của một con người trong xã hội.
Nếu bạn dịch sách, đủ để bạn trở thành một dịch giả giàu kinh nghiệm và tâm huyết. Bạn có biết vì sao Việt Nam có rất nhiều người giỏi ngoại ngữ, hàng năm có hơn mười nghìn thạc sĩ, tiến sĩ giỏi ngoại ngữ từ nước ngoài về, nhưng dịch giả giỏi chỉ đếm trên đầu ngón tay không? Dịch giả giỏi có thương hiệu và cá tính càng hiếm hơn!
Nếu mê mô hình, mê du lịch, mê chụp ảnh, những giờ tự đào luyện buổi tối, dành riêng cho đam mê ấy sẽ khiến bạn không bao giờ nói “Tôi rất bận!” với những đam mê của mình.Nếu bạn mê tiền, điều này thật tuyệt vời, bạn biết dùng hai tiếng đó để tìm kiếm gì rồi, đúng không?
Tôi sợ hãi mỗi khi thấy ai đó nói rằng, họ dành hai tư tiếng để chuyên tâm vào điều gì đó. Cho dù đó là hai tư tiếng để yêu, để sống, để hùng hục làm việc. Bởi nếu không dừng lại để suy nghĩ, dành thời gian để đào sâu vào sở thích cá nhân, tôi e rằng, bạn chỉ có một danh thiếp đẹp mà thôi, bạn không là ai có bản sắc và có tư chất riêng trong đám đông áo nhạt nhòa đi quanh ta mỗi ngày.
Vì rõ ràng trên đời này có hai loại người quá khác xa nhau: Những người vì tiền mà làm việc, có tiền rồi mới có thể đi làm thứ họ thích! Và những người vì làm những việc họ say mê mà ra tiền, và sự nghiệp!
Trang Hạ (Theo Cóc đọc số 46, 9/2012)